Print
Category: Thơ
Hits: 934

 

 

Quỳnh Giao

 


Nghe tiếng động hình như em gõ cửa
Đêm trầm tư bỡ ngỡ tiếng hoa cười
Gió từ đâu đưa hương nào thoảng đến
Hồn rêu xanh đâu dễ thốt nên lời

 

Ru giấc ngủ phơi mình trên biển cát
Vỗ về tôi sóng nhớ bạc đầu dâng
Biển và trăng chập chờn đôi mắt biếc
Màu nguyên sơ ẩn hiện dáng giai nhân

 

Vang rất nhẹ đêm buồn xao xác gió
Lời tiễn đưa cánh mỏng rụng rơi thầm
Em cứ trắng cho hồn luôn trinh bạch
Cho tơ vàng thở nhẹ nốt thanh âm

 

Khẽ nhắm mắt đưa em vào bóng tối
Khao khát chờ sương khói chạm môi thơm
Lá khởi sắc lung linh màu kỳ diệu
Dịu dàng em trong giấc ngủ xanh mềm

 

Em là ai… đêm vàng hay mộng ảo
Mà sao cười rờ rỡ ánh trăng lên
Quỳnh Giao hỡi! loài hoa tôi muốn gọi
Em mãi là hương sắc nữ hoàng đêm

 

Vương Ngọc Long