Bản dịch của các thi hữu
Nhạc: Mai Ðức Vinh
Tình Ca Mai Ðức Vinh
Phổ Thơ Vương Ngọc Long
Nhạc Nguyễn Đăng Tuấn
Thơ Vương Ngọc Long
Nhạc: MaiĐứcVinh, HuỳnhCôngTrứ, LêMạnhTrùy, MinhThao, PhạmAnhDũng, NguyễnTuấn.
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Nhạc Mai Đức Vinh
Ca sĩ Bảo Yến trình bày

L'isolement

 
 Alphonse de Lamartine (1790-1869)

souvent sur la montagne,à l'ombre du vieux chêne,
 au coucher du soleil,tristement je m'assieds;
 je promène au hazard mes regards sur la plaine,
 dont le tableau changeant se déroule à mes pieds.

 ici,gronde le fleuve aux vagues écumantes,
 il serpente,et s'enfonce en un lointain obscure;
 là,le lac immobile étend ses eaux dormantes
 ou l'étoile du soir se lève dans l'azur

 au sommet de ces monts couronnés de bois sombres,
 le crépuscule encore jette un dernier rayon:
 et le char vaporeux de la reine des ombres
 monte, et blanchit déjà les bords de l'horizon.

 cependant,s'élançant de la flèche gothique,
 un son religieux se répand dans les airs,
 le voyageur s'arrète,et la cloche rustique
 aux dernier bruits du jour mèle de saints concerts.


 mais à ces doux tableaux mon âme indifférente
 n'éprouve devant eux ni charme ni transports
 je contemple la terre,ainsi qu'une ame errante:
 le soleil des vivants n'échauffe plus les morts.

 de colline en colline en vain portant ma vue
 du sud à l'aquilon, de l'aurore au couchant,
 je parcours tous les points de l'immense étendue,
 et je dis:Nulle part le bonheur ne m'attend.

 que me font ces vallons,ces palais,ces chaumières?
 vains objets dont pour moi le charme est envolé;
 fleuves,rocher,forêts,solitudes si chères,
 un seul être vous manque,et tout est dépeuplé.

 que le tour du soleil ou commence ou s'achève,
 d'un oeil indifférent je le suis dans son cours;
 en un ciel sombre ou pur qu'il se couche ou se lève,
 qu'importe le soleil?Je n'attends rien des jours.

 quand je pourrais le suivre en sa vaste carrière,
 mes yeux verraient partout le vide et les déserts;
 je ne désire rien de tout ce qu'il éclaire,
 je ne demande rien à l'immense univers.

 mais peut-être au delà des bornes de sa sphère,
 lieux ou le vrai soleil éclaire d'autres cieux,
 si je pouvais laisser ma dépouille à la terre,
 ce que j'ai tant rêvé paraitrait à mes yeux?

 là, je m'enivrerais à la source ou j'aspire
 là, je retrouverais et l'espoir et l'amour,
 et ce bien idéal que tout âme désire
 et qui n'a pas de nom au terrestre séjour !

 que ne puis-je,porté sur le char de l'aurore,
 vague objet de mes voeux,m'élancer jusqu'à toi;
 sur la terre d'exil pourquoi resté-je encore?
 il n'est rien de commun entre la terre et moi.

 quand la feuille des bois tombe dans la prairie,
 le vent du soir se lève et l'arrache aux vallons;
 et moi,je suis semblable à la feuille flétrie:
 emportez-moi comme elle, orageux aquilons !

 Alphonse de Lamartine (1790-1869)

 

Cô Đơn

Codon

Đỉnh núi cao, cây sồi im bóng phủ
Tôi ngồi buồn lặng lẽ ánh chiều tà
Đồi mênh mang, thẫn thờ nhìn bất chợt
Đang thay màu trải rộng cánh đồng xa

 Sóng tung tóe trên dòng sông biếc ngọc
 Khuất mờ xa, heo hút lượn vòng quanh
 Nước ngái ngủ trên mặt hồ tĩnh lặng
 Ánh sao Hôm lấp lánh tận trời xanh

 Phủ non cao, bóng rừng đen ủ rũ
Cảnh hoàng hôn lay lắt ánh dương tà
 Nữ hoàng đêm chập chờn nghiêng dáng ảo
 Hiện khoe màu loáng bạc góc trời xa

 Từ tháp chuông nhà thờ cao chót vót
 Khúc thiêng liêng vang dậy khắp khung trời
 Khách dừng chân nghe hồi chuông thức tỉnh
 Tiếng ngày tàn giao hưởng nhạc chơi vơi

 Cảnh hiền xinh nhưng hồn ta vô nghĩa
 Chẳng say mê, hờ hững chẳng một lời
 Thế gian kia trong tôi là vũng tối
 Mặt trời đâu sưởi ấm kẻ qua đời

 Trong tuyệt vọng nhìn đồi non lớp lớp
 Khắp mười phương Nam, Bắc đến Đông, Tây
 Nhìn vũ trụ mênh mông trời vô tận
 Tự hỏi thầm: hạnh phúc chốn nào đây ?

Hỡi thung lũng, lều tranh và điện ngọc
 Cảnh huyền hư khó quyến rũ hồn ai
 Kìa sông tạnh, núi rừng sâu quạnh quẽ
Vắng một người, tẻ ngắt cảnh u hoài

 Trời ưng ửng hay chiều buông nắng tắt
 Dửng dưng tôi chẳng thiết cảnh xoay vòng
 Trời trong xanh hay đầy mây u ám
 Ánh dương hồng tôi chẳng đợi chờ mong

Tôi chăm chú nhìn không gian biến động
 Chỉ toàn là hoang mạc với hư không
 Nguồn ánh sáng chưa một lần mơ ước
 Chẳng xin gì nơi vũ trụ mênh mông

 Cõi vô cùng vẫn muôn điều có thể
Tinh cầu kia rực chiếu ánh dương đầy
 Trên thế gian xác thân này gửi tạm
 Giấc mơ đời hiển hiện mắt tôi say

  Nguồn mơ ước khát khao từ nơi đó
 Niềm tin yêu, hy vọng bỗng về đây
Điều lý tưởng bao người hằng ngóng đợi
 Chẳng tên nào gọi được thế gian này

 Hướng bình minh cớ gì ta không đến
 Cõi mơ hồ lao đến gặp em ơi
 Thế gian này, sống gì thân đày đọa
 Khi mà ta chẳng còn nợ đất trời

 Khi chiếc lá trên đồng rơi êm ái
 Thung lũng sâu theo gió cuốn chiều hoang
 Còn ta đây, hồn khô như lá úa
 Cuốn ta đi, hỡi gió bão ngang tàng !

 Hải Đà phỏng dịch

 

 

 

 

VĂN*THƠ* NHẠC* SƯU KHẢO
HTTP://WWW.VUONGHAIDA.NET
Bạch Cư Dị
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Hoa Khổ Đau
Hải Đà biên soạn và tuyển dịch
Nhạc: MaiĐứcVinh,HuỳnhCôngTrứ, LêMạnhTrùy,MinhThao, PhạmAnhDũng,NguyễnTuấn.
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Phượng Nở Trong Thi Ca
Hải Đà - Vương Ngọc Long
Xuân Về Nhớ Lại Cảnh Tình Xưa
Nhạc: Võ Tá Hân
Thơ Vương Ngọc Long
DVD KARAOKE
1.jpgHNV.jpgdhdk2.jpghdnn.jpg