Print
Category: Nguyên Tác Pháp Ngữ
Hits: 1457

 
 Bientôt les aquilons

Des dépouilles des bois vont joncher les vallons:
De moment en moment la feuille sur la terre
En tombant interrompt le rêveur solitaire.
Mais ces ruines même ont pour moi des attraits.
Là, si mon coeur nourrit quelques profonds regrets,
Si quelque souvenir vient rouvrir ma blessure,
J'aime à mêler mon deuil au deuil de la nature;
De ces bois desséchés, de ces rameaux flétris,
Seul, errant, je me plais à fouler les débris.
Ils sont passés , les jours d'ivresse et de folie:
Viens, je me livre à toi, tendre mélancholie;
Viens, non le front chargé de nuages affreux,
Dont marche enveloppé le chagrin ténébreux,
Mais l'oeil demi-voilé, mais telle qu'en automne
A travers des vapeurs un jour plus doux rayonne;
Viens, le regard pensif, le front calme, et les yeux
Tout prêts à s'humecter de pleurs délicieux.

Jacques Delill

(1738-1813)


                        

 Gió Bấc

Cành khẳng khiu trong rừng khô rải rác
Thung lũng sâu lá úa rụng rơi đầy
Tỉnh cơn mơ lữ khách đứng nhìn ngây
Cảnh tàn hoang mà lòng hoài tha thiết
Trái tim yêu thầm ru lời nuối tiếc
Kỷ niệm xưa khơi động vết sầu mang
Cùng thiên nhiên hòa nhập mối thương tang
Nhành héo rũ âm u rừng cây thẳm
Đường lá úa mình tôi lê bước dẫm
Thuở mê say cuồng nhiệt đã qua rồi
Nỗi buồn riêng vương vấn nhẹ chơi vơi
Đừng đem đến những vầng mây u ám
Đừng ray rứt với nỗi sầu thê thảm
Mắt xa mơ êm ái đón thu vàng
Màn suơng mờ hé mở ánh thiều quang
Xin hãy đến bình an trong ánh mắt
Lặng nhìn nhau, niềm tin yêu chân thật
Trong tuyệt vời đẫm ướt lệ tuôn rơi

Hải Đà phỏng dịch