Bản dịch của các thi hữu
Nhạc: Mai Ðức Vinh
Tình Ca Mai Ðức Vinh
Phổ Thơ Vương Ngọc Long
Nhạc Nguyễn Đăng Tuấn
Thơ Vương Ngọc Long
Nhạc: MaiĐứcVinh, HuỳnhCôngTrứ, LêMạnhTrùy, MinhThao, PhạmAnhDũng, NguyễnTuấn.
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Nhạc Mai Đức Vinh
Ca sĩ Bảo Yến trình bày

talent banner

Alphone de Lamartine
Vương Ngọc Long phỏng dịch

thu1

 

Salut ! bois couronnés d'un reste de verdure !
Feuillages jaunissants sur les gazons épars !
Salut, derniers beaux jours ! Le deuil de la nature
Convient à la douleur et plaît à mes regards !

Je suis d'un pas rêveur le sentier solitaire,
J'aime à revoir encor, pour la dernière fois,
Ce soleil pâlissant, dont la faible lumière
Perce à peine à mes pieds l'obscurité des bois !

Oui, dans ces jours d'automne où la nature expire,
A ses regards voilés, je trouve plus d'attraits,
C'est l'adieu d'un ami, c'est le dernier sourire
Des lèvres que la mort va fermer pour jamais !

Ainsi, prêt à quitter l'horizon de la vie,
Pleurant de mes longs jours l'espoir évanoui,
Je me retourne encore, et d'un regard d'envie
Je contemple ses biens dont je n'ai pas joui
!

Terre, soleil, vallons, belle et douce nature,
Je vous dois une larme aux bords de mon tombeau ;
L'air est si parfumé ! la lumière est si pure !
Aux regards d'un mourant le soleil est si beau !

Je voudrais maintenant vider jusqu'à la lie
Ce calice mêlé de nectar et de fiel !
Au fond de cette coupe où je buvais la vie,
Peut-être restait-il une goutte de miel ?

Peut-être l'avenir me gardait-il encore
Un retour de bonheur
dont l'espoir est perdu ?
Peut-être dans la foule, une âme que j'ignore
Aurait compris mon âme, et m'aurait répondu ? ...

La fleur tombe en livrant ses parfums au zéphire ;
A la vie, au soleil, ce sont là ses adieux ;
Moi, je meurs; et mon âme, au moment qu'elle expire,
S'exhale comme un son triste et mélodieux.

Alphonse de LAMARTINE
(1790-1869)

 


Mùa Thu

lautomne

Xin chào nhé ! khu rừng xanh sắp úa
Lá vàng rơi rải rác cánh đồng xa
Xin chào nhé ! những ngày tươi còn lại
Trời thê lương, đau đớn xót lòng ta

Thơ thẩn dạo mình tôi trên ngõ vắng
Lần cuối còn thích thú ngẩn ngơ xem
Ánh tà dương mong manh trời tái nhạt
Bóng rừng đen xuyên thấu gót chân mềm

Ngày vào thu khung trời như tàn tạ
Thấy mà thương cảnh sắc nhuốm u sầu
Nụ cười cuối, tiễn nhau lời ly biệt
Đôi môi kia khép lại đáy mồ sâu

Trong cõi sống khung trời kia tuyệt tích
Ngày tin yêu thương khóc đã phai nhòa
Tôi nhìn lại mà lòng thêm tiếc nuối
Của trên đời chưa hưởng kịp đâu mà

Đất trời xinh, thung lũng sâu diệu vợi
Xin tạ ơn, mắt lệ đẫm mồ tôi
Hương ngát thoảng, ánh trời trong thanh khiết
Ánh dương tươi, cho kẻ vĩnh biệt đời

Uống cho cạn phút giây nầy tôi muốn
Chút ngọt ngào, chua chát chén đầy vơi
Tận đáy ly hương đời tôi đã uống
Biết đâu còn mật ngọt dịu môi người

Tưởng đâu chừng tương lai còn níu kéo
Niềm an vui trong tuyệt vọng, riêng tôi
Giữa đám đông, một linh hỗn ngỡ mất
Có ngờ đâu gặp lại thốt đôi lời...

Hoa rơi rụng hương ngàn thơm gió ngát
Ánh dương kia, cuộc sống giã từ đi
Lòng đau xé, hồn lìa xa cõi thế
Vẳng đâu đây thanh điệu khúc sầu bi

Vương Ngọc Long phỏng dịch

 

 

VĂN*THƠ* NHẠC* SƯU KHẢO
HTTP://WWW.VUONGHAIDA.NET
Bạch Cư Dị
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Hoa Khổ Đau
Hải Đà biên soạn và tuyển dịch
Nhạc: MaiĐứcVinh,HuỳnhCôngTrứ, LêMạnhTrùy,MinhThao, PhạmAnhDũng,NguyễnTuấn.
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Phượng Nở Trong Thi Ca
Hải Đà - Vương Ngọc Long
Xuân Về Nhớ Lại Cảnh Tình Xưa
Nhạc: Võ Tá Hân
Thơ Vương Ngọc Long
DVD KARAOKE
1.jpgHNV.jpgdhdk2.jpghdnn.jpg