Bản dịch của các thi hữu
Nhạc: Mai Ðức Vinh
Tình Ca Mai Ðức Vinh
Phổ Thơ Vương Ngọc Long
Nhạc Nguyễn Đăng Tuấn
Thơ Vương Ngọc Long
Nhạc: MaiĐứcVinh, HuỳnhCôngTrứ, LêMạnhTrùy, MinhThao, PhạmAnhDũng, NguyễnTuấn.
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Nhạc Mai Đức Vinh
Ca sĩ Bảo Yến trình bày

 


Em hỏi tôi sao mặt trời kia rực rỡ
Nắng rim vàng trải dọc giữa đồi xuân
Tôi cúi đầu im lặng
Cảm thấy mình lành lạnh trong tâm
Mặt trời kia rồi sẽ tắt
Hoàng hôn về phủ kín dương gian

Em hỏi tôi... kìa những vì sao lấp lánh
Bóng trăng ngà thơ mộng giữa dòng sông
Tôi cúi đầu im lặng
Cảm thấy mình vô nghĩa giữa hư không
Mặt trăng kia rồi sẽ tàn - Những vì sao sẽ lặn
Cuối chân trời ưng ửng ánh dương hồng
Bình minh đến khởi đầu một ngày mới
Người nông phu kéo trâu ì ạch ra đồng

Em hỏi tôi sao bông hoa kia thắm nở
Khoe nhụy hồng giữa đàn bướm nhởn nhơ
Tôi cúi đầu im lặng
Cảm thấy mình cô quạnh bơ vơ
Hoa kia rồi úa héo
Nhụy sẽ tàn rơi, sắc phai mờ

Em hỏi tôi sao con chim kia lảnh lót
Giữa lùm tre quyến rũ tiếng ngọt lành
Tôi cúi đầu im lặng
Cảm thấy đời bất nhẫn vô tâm
Người thợ săn đang lăm lăm tìm đến
Tiếng đì đoành kết liễu một sinh linh....

Em hỏi tôi sao cành cây kia xanh lá
Ðang sinh mầm trổ lộc búp non tơ
Tôi cúi đầu im lặng
Nghe từ đâu tiếng thở nhẹ thờ ơ
Rồi mùa đông giá băng sẽ đến
Lá thay mùa... vàng úa rụng xác xơ

Em hỏi tôi sao dòng sông kia chảy mãi
Nước về nguồn hay biển tận bao la
Tôi cúi đầu im lặng
Trên đôi môi lệ đắng chan hòa
Nước sẽ cạn trong mùa hạn hán
Vũng bùn đen khỏa lấp bãi phù sa

Em chỉ tôi một lâu đài tráng lệ
Ngàn cung nô trong điện ngọc cung vàng
Tôi cúi đầu im lặng
Cảm thấy mình sửng sốt bàng hoàng
Một trận cuồng phong và động đất
Chỉ còn là ảo ảnh giữa điêu tàn

Em hỏi tôi chân lý nào viên mãn
Con đường nào về vô thủy vô chung
Chân trời nào là bến bờ vĩnh phúc
Con đường nào qua sinh tử muôn trùng
Nguyên lý nào tiêu tan ái dục
Ánh sáng nào tỏa lộ vô minh
Tôi mỉm cười im lặng
Cảm thấy lòng thanh thản vô cùng
Ánh Ðạo Vàng lung linh vườn Ðạo Hạnh
Ngát thơm hồn nở rộ : ÐÓA HOA NGHIÊM...

Hải Đà (11-2001)


The Flowers of Emptiness "Hoa Nghiem"

You asked me why was the sun so ardent
Shining its rays along the hillside
Silently, I bowed my head
Feeling a cold wave in my heart
Because the sun will fade
Into the sunset, enclosing the earth.

You asked me... why were the stars twinkling
By the moon, mirroring in the river
Silently, I bowed my head
Thinking of my insignificance in the vast neant
The moon will wane, and the stars disappear
On the reddened horizon
Dawn will come, heralding a new day
As the farmer pulls the buffalo in the rice field.

You asked me why did the flower bloom so radiantly
Showing its rich pistil among the butterflies
Silently, I bowed my head
Musing about my loneliness
The flower will wilt
Shedding its petals, devoid of color.

You asked me why did the lark sing
Between the bamboo trees, with an enticing trill
Silently, I bowed my head
Pondering about the indifference and heartlessness in life
The hunter waiting to heed
The flapping noise of a departing creature.

You asked me why was this green branch
Covered with burgeoning buds
Silently, I bowed my head
Listening to the soft and distant whisper
That announces the cold winter
While yellow leaves fall down the trees.

You asked me why did the river flow continuously
Back to the source or down to the sea
Silently, I bowed my head
Tasting the bitterness of tears on my lips
Water will be scarce during the drought
And black mud will cover the delta alluvia.

You pointed to me the direction of a sumptuous palace
Erected in marble and jade, and attended by thousands of servants,
Silently, I bowed my head
Remembering my stupefaction
When a sudden storm and earthquake
Left a trail of wreckage to be contemplated.

You asked me which truth is everlasting
Which way leads to the perpetual world
Which horizon leads to the shore of eternal Happiness
Which route zigzags through the sufferings of birth and death
Which principles break down desire and temptation
Which light shines the path to illusions?
Silently I smiled
Overflowing with serenity
Revering at Buddha's Golden Light in the garden of Felicity
Where the flower “Hoa Nghiem” blooms with majesty.

Tran Binh Nhung
San Diego, Dec 4, 2001
(translation)


La Fleur du Néant "Hoa Nghiem"

Tu me questionnes pourquoi ce soleil est resplendissant,
Ses rayons dorés étalant sur la colline au printemps;
Inclinant ma tête, je demeure songeur,
Sentant une vague de froid envahir mon cœur;
Bientôt, le jour s'éteindra;
Tout sur la terre, l'obscurité englobera.

Tu me questionnes pourquoi ces étoiles sont scintillantes,
Dans la rivière, l'image de la lune miroitant;
Inclinant ma tête, je demeure songeur,
Dans ce vaste univers, mon rôle a peu de valeur,
La lune pâlira et les étoiles disparaîtront,
Les rayons de soleil se montrent à l'horizon,
L'aube survient, annonçant un nouveau jour,
Dans le champ, l'homme et son buffle labourent.

Tu me questionnes pourquoi éclosent ces fleurs,
Se vantant de leurs riches pistils aux papillons;
Inclinant ma tête, je demeure songeur,
Sentant la solitude au milieu de ce monde;
Ces fleurs, un jour, se faneront,
Laissant tomber leurs pétales dépouillés de couleurs.

Tu me questionnes pourquoi cet oiseau chante,
À travers les tiges de bambou, lançant sa voix tentante;
Inclinant ma tête, je demeure songeur,
Réfléchissant sur la cruauté de la vie, et sur l'indifférence
Du chasseur qui attend, sans cœur,
Pour mettre fin à un être vivant...

Tu me questionnes pourquoi ces branches sont vertes
De bourgeons dont elles sont recouvertes;
Inclinant ma tête, je demeure songeur,
De quelque part, parvient un léger soupir;
Puis, l'hiver arrive avec toute sa froideur
Alors que les feuilles jaunies finiront par périr.

Tu me questionnes pourquoi cette eau coule continuellement,
Est-ce vers la source ou se dirigeant vers l'océan;
Inclinant ma tête, je demeure songeur,
Dégustant l'amertume des larmes de mon cœur;
Durant la sécheresse, l'eau manquera,
Sur le banc de sable, seule la boue s'y étalera.

Tu me montres un palais somptueux érigé
Plein d'or et ayant des serviteurs par milliers;
Inclinant ma tête, je demeure songeur,
Me percevant une vision d'horreur;
Un tremblement de terre ou un ouragan
N'en laissera qu'un mirage, parmi des débris désolants.

Tu me questionnes quelle vérité restera;
Voulant un monde immortel, quelle voie nous y conduira;
Vers quel horizon sera le rivage de l'éternel bonheur;
La vie et la mort ont-elles un moyen libérateur;
Quels principes viendront à bout envies et tentations;
Quelle lumière brillera le chemin des illusions.
Souriant, je demeure songeur,
Une sérénité sans limite déborde mon cœur,
Sous la Lumière Dorée de Bouddha, dans ce jardin bienheureux,
La Fleur "Hoa Nghiem" éblouit d'un éclat majestueux.

Thanh-Tâm
2001-12-06
(traduction)

VĂN*THƠ* NHẠC* SƯU KHẢO
HTTP://WWW.VUONGHAIDA.NET
Bạch Cư Dị
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Hoa Khổ Đau
Hải Đà biên soạn và tuyển dịch
Nhạc: MaiĐứcVinh,HuỳnhCôngTrứ, LêMạnhTrùy,MinhThao, PhạmAnhDũng,NguyễnTuấn.
Hải Đà-Vương Ngọc Long
Phượng Nở Trong Thi Ca
Hải Đà - Vương Ngọc Long
Xuân Về Nhớ Lại Cảnh Tình Xưa
Nhạc: Võ Tá Hân
Thơ Vương Ngọc Long
DVD KARAOKE
1.jpgHNV.jpgdhdk2.jpghdnn.jpg